...::: 4RUM INUYASHA FC :::...

    [oneshot] Rain-Naruto

    Share

    Azure_1802
    Con Người
    Con Người

    Nữ
    Tổng số bài gửi : 1
    Age : 24
    Đến từ : Sky-blue
    Công việc : phởn
    Sở thích : cắn lộn
    Trạng Thái :

    [oneshot] Rain-Naruto

    Bài gửi by Azure_1802 on 20/12/08, 12:23 pm

    Title: Rain
    Author: Azure_1802
    Rating: T (chẳng có gì bậy bạ hết, chỉ là con nít đọc thì không nên ^^)
    Genre: death, angst.
    Warning: OOC, NCC, oneshot.
    Disclaimer: manga Naruto
    Pairing: Uchiha Itachi, Uchiha Sasuke, NCC: Nadeshiko Kankouji.
    Summary: mưa, máu...thôi, có lẽ không cần thiết.
    NCC: uhm, Nadeshiko Kankouji là nhân vật do chính tớ tự chế...Tên là Nadeshiko, có lẽ hợp với shoujo hơn, but, có lẽ “hoa cẩm chướng” cũng là 1 cái tên đẹp ^^, trong lúc bí chẳng biết cho cái họ gì thì coi anime gì đó, có nhân vật họ Kankouji (nó có nghĩa là gì? đừng hỏi, vì tớ ko biết). Đây là 1 cô gái con của 1 dòng họ ninja (gần giống như họ Hyuuga và Uchiha vậy) trực thụôc làng Lá, nhưng cũng giống như các họ tộc khác (tức là cũng có mấy “phong tục tập quán” ko tốt), tuổi thơ của Nadeshiko vô cùng đau khổ: bị kiềm cặp dưới sự hà khắc của họ tộc; cha giết mẹ, người cha sau đó chỉ quan tâm đến họ hàng, bỏ mặc con cái, Nadeshiko bỏ nhà đi, “tạm trú” trong khu rừng của làng Lá, gặp Itachi...^^
    Author’s note: lần đầu viết oneshot, nếu có dài quá thì...mong thông cảm, bỏ qua cho ^^. Sẽ có những đọan rất vô lí, chính tớ cũng thấy, nên nếu bạn nào thấy, mong bạn hãy bỏ qua ^^




    Rain



    Nắng...

    Cát...

    Bụi...

    Gío nóng...

    Một con đường đầy bụi và cát, nắng toả cái nóng khắc nghiệt xuống như thiêu đốt tâm can con người.

    Một bóng người....

    Bước đi...

    Yên lặng...

    Gío nóng như muốn cuốn lấy, muốn nuốt chửng con người đó. Gío xoáy lồng lộng, cát bay mù mịt, một thân cây khô kêu răng rắc sụp đổ, những hòn đá phải dạt qua 1 bên vì sức gió.

    Nhưng...

    Con người đó vẫn bước đi...

    Hiên ngang, kiên định...

    -“Chi-kun!!!Chi-kun!!!Đợi tớ một chút!!”

    Đằng sau, một bóng người khác đang hối hả chạy theo. Gío nóng và cát đang bám lấy cô, những con yêu tinh vô hình dạng đang đeo bám, khiến cô không thể đi nhanh hơn người phía trước, người mà khi nãy cô vừa gọi. Nghe tiếng gọi, người ấy quay lại, áo khác đen thêu mây đỏ vướng đầy bụi bặm, khiên chắn đầu khắc biểu tượng của làng Lá in sâu một vệt chém dài cắt ngang, mái tóc đen dày buộc chặt phía sau lưng, gương mặt hằn sâu những nét mỏi mệt, đôi mắt sharingan đỏ lạnh như băng, vâng, người đó là Uchiha Itachi.

    -“Sao cậu có thể đi nhanh được trong thời tiết thế này vậy?”

    Cô gái có vẻ đã đuổi theo kịp, cô kéo áo choàng lên để ngăn cơn lốc cát đang xoáy mạnh đằng sau lưng. Bím tóc đen đầy cát, khiên chắn đầu không hề có một biểu tượng nào cũng in trên đấy một vết chém dài, đôi mắt xám bạc xa xăm. Tên cô là Nadeshiko Kankouji.

    Itachi vẫn không nói gì, tiếp tục lầm lũi bước đi. Kankouji hộc tốc đuổi theo sau.

    -“Này, đừng có làm lơ thế chứ.”Kankouji có vẻ đã hơi bực bội nhưng cô vẫn giữ giọng bình tĩnh.

    -“Có chuyện gì?” Mắt không chuỷên động, Itachi cất tiếng hỏi.

    -“À, có nhiệm vụ mới từ tổ chức. Sáng mai ở địa điểm cũ.”

    -“...”

    Hai người im lặng bước đi, nhưng chẳng mấy chốc, bầu trời đang sáng trong bỗng dưng đen kịt, không gian đầy nắng bây giờ đã không còn, làn gió nóng đã chuỷên thành cơn gió lạnh tạt ngang qua, bụi và cát đang quần vũ vui đùa giờ đây như những mũi kim đâm xuyên da thịt.

    -“Trời sắp mưa rồi. Này!! Sao còn đứng đó?” Kankouji lôi tuột Itachi vào một khe đá ở gần đấy.

    Mưa...

    Ào ạt...

    Cuốn trôi mọi thứ...vui...buồn...quá khứ...

    Trong khe đá, hai con người đang đứng nhìn mưa...mỗi người một suy nghĩ...nhưng họ cùng nghĩ về quá khứ....một quá khứ không đẹp đẽ gì....nhưng lại là những ngày hạnh phúc nhất...

    -“Này, Itachi, cậu có thích mưa không?” Kankouji lên tiếng.

    Im lặng.

    -“À, thật là lạnh lùng.”

    Im lặng.

    -“Lần đầu tiên gặp cậu tớ cũng hỏi câu này nhỉ.”

    Im lặng.

    -“Nhưng tớ vẫn chưa biết cậu có thích mưa không.” Kankouji vẫn tiếp tục, cô biết rằng mặc dù Itachi im lặng, nhưng anh vẫn lắng nghe từng lời cô nói.

    -“Thế còn cậu?” Lần đầu sau một chuỗi im lặng, Itachi cũng đã cất tiếng.

    -“Ồ, cuối cùng cũng chịu nói rồi. Tớ...ghét mưa...Vì...ngày mà tớ bỏ nhà đi...cũng là một ngày mưa như thế này...” Kankouji nhìn mưa, đôi mắt không hề tỏ một cảm xúc nào, miệng nhoẻn cười, một nụ cười đầy bí hiểm.

    Im lặng.

    Cơn mưa đã dịu bớt, nắng đã bắt đầu lên...

    -“Thôi, tạm biệt nhé.” Kankouji vẫy chào rồi cô biến mất.

    Itachi lại tiếp tục bước đi, nhưng không như lúc nãy, giờ đây trong lòng anh tràn đầy một mớ cảm xúc hỗn độn, vui, buồn, căm ghét,...Anh nhớ lại quá khứ, nhớ lại tuổi thơ, nhớ lại đứa em trai duy nhất của mình.

    “Sasuke” Bất giác, anh đã gọi lên, một cái tên mà anh nhớ nhiều nhất, tên của em trai anh, đứa em mà anh thương nhất.

    “Sasuke, anh sẽ đợi, em đến tìm anh, và mọi chuyện sẽ chấm dứt. Em trai”

    Trên con đường...một bóng người vẫn bước đi...


    ---------------------------------------------------


    -“Sasuke, cuối cùng ngày này cũng đã tới.”

    -“Uchiha Itachi, tôi sẽ giết anh, hãy mau kết thúc mọi chuyện đi...”

    Hai con người, giống nhau như tạc, từ giọng nói đến hình dáng...nhưng số phận lại khác nhau...

    XỌET

    Lưỡi dao...

    Một lưỡi dao...

    Tất cả đã kết thúc...

    Sasuke đã đâm xuyên một lưỡi dao vào Itachi...nhưng...anh ta không còn ở đây...Itachi đã biến mất...

    Đứng sững tại chỗ, Sasuke nhìn quanh. “Itachi đâu? Anh hai ta đâu? Mưa à?”

    Cậu ngước nhìn lên...

    Mây đen kéo đến...

    Mưa...hay trời đang khóc...khóc cho cảnh huynh đệ tương tàn...

    Đưa tay ra hứng mưa...cậu hiểu...người thân duy nhất của cậu...đã không còn...

    “Vĩnh biệt...anh hai”


    Một nơi gần đấy...

    Chính trên con đường hôm ấy...

    Một bóng người lại bước đi...

    Vẫn chiếc áo choàng mây đỏ...

    Vẫn chùm tóc đen buộc chặt...

    Vẫn đôi mắt đỏ lạnh lùng...

    Nhưng...

    Bước đi không còn hiên ngang, kiên định...mà xiêu vẹo, ngả nghiêng...

    Một hòn đá, một thân cây...

    Con người ấy ngã xuống...

    Máu...

    Tuôn thành dòng...

    Cùng nước mưa...

    Một bóng người khác...

    Vẫn chính là cô gái ấy...

    Nhưng đôi mắt cô buồn đến thế...

    Cô bước đến gần anh...

    -“Chi-kun! Cậu không sao chứ?”

    Một câu hỏi...

    Anh mỉm cười...

    Nụ cười buốt giá...

    -“Tớ đã biết câu trả lời rồi...Nadeshiko...”

    -“Humh?”

    -“Câu trả lời là...tớ rất thích mưa...vì mưa đã kết thúc...một kết thúc như ý nguyện...”

    Anh gục xuống...

    Mắt nhắm nghiền...

    Nụ cười vẫn giữ trên môi...

    Dòng máu đã ngừng chảy...

    Tim đã ngừng đập...

    Mưa như trút nước...

    Mưa như muốn hoà tan thân xác cùng dòng máu thành vĩnh cửu...

    -“Tớ hiểu rồi, Chi-kun” Cô khẽ đưa tay đặt lên trán anh.

    “Vĩnh biệt cậu...”

    “Vĩnh bịêt....Uchiha Itachi...”

    -----------------------------The end---------------------------------


    Author's note (2): oneshot này do author viết đã lâu rồi và (đương nhiên là) đã post lên 4rum nxbtrẻ (cũ) nhưng vẫn "nhai lại" do author ham hố và....lười viết. Vì viết trước khi Itachi-kun chết (khoảng 1 năm trước khi Masashi-toosan cho sama về miền cực lạc) nên đương nhiên là "lỗi thời" và chẳng thể nào giống được với manga....mà thôi, tưởng tượng mà....:">

    kinhhongtientu
    Trial Mod
    Trial Mod

    Nữ
    Tổng số bài gửi : 331
    Age : 23
    Đến từ : Thủy Tinh Cung
    Công việc : Quản Lí Box Điện Ảnh | Âm Nhạc | Ngữ Văn - Lịch Sử - Địa Lí
    Sở thích : Xem Phim , Onl , Đọc Truyện...
    Trạng Thái :
    Con thú mà tớ yêu thik nhất là : :

    Re: [oneshot] Rain-Naruto

    Bài gửi by kinhhongtientu on 21/01/09, 09:43 pm

    :34: :34: Hay quá, rất là cảm động:34::34:

      Hôm nay: 04/12/16, 02:37 am