...::: 4RUM INUYASHA FC :::...

    Con ma dưới hầm nhà

    Share

    Bachngoctieuthu
    Trial Mod
    Trial Mod

    Nữ
    Tổng số bài gửi : 216
    Age : 23
    Đến từ : nxbtre cũ
    Công việc : crazy otaku
    Sở thích : thích kết bạn, giao lưu ...
    Trạng Thái :
    Con thú mà tớ yêu thik nhất là : :

    Con ma dưới hầm nhà

    Bài gửi by Bachngoctieuthu on 02/02/09, 04:21 pm

    Toàn mới xin được việc ở Dorchester và tính mang cả gia đình về thành phố này cho gần chổ làm việc. Việc trước nhất là tìm chổ ở; Toàn đọc báo và đến coi một căn nhà ở đường Dorchester Avẹ Toàn rất lấy làm vừa lòng vì nhà cũng rộng rãi mà giá cả lại rất hời. Ba phòng ngủ rộng rãi và có cả một living room to rộng dưới basement; thật là tiện để bỏ cả dàn sterio, TV, và các thứ máy móc khác xuống đó cho đỡ chật nhà cửa.



    Khi dọn vào vợ Toàn và hai đứa con đều hài lòng vì mỗi đứa con đều có phòng riêng. Đứa gái lên 12 còn thằng bé út thì đã 7 tuổi đầu. Ở nhà cũ chúng chí choé, tị nạnh lẫn nhau suốt ngày làm vợ chồng Toàn muốn điên cả đầu vì chúng. Gần nhà lại có các tiệm ăn và chợ của người Vietnam nên không phải lái xe đi xa như xưa nữa! Thật là một chổ ở lý tưởng.



    Nhưng không phải mọi chuyện đều êm suôi như Toàn mong muốn. Mới về ở được hôm đầu là đã nghe có sự lạ rồi. Đêm hôm đó khoảng 1 giờ sáng có tiếng kọt kẹt như đưa võng ở dưới basement vọng lên, rồi thì tiếng người ú ớ như bị bóp cổ. Một hồi sau thì nghe tiếng khóc nảo nề rồi thì tiếng lịch kịch vang lên. Mọi người mệt mỏi vì dọn nhà nên ngủ mê mệt chỉ có thằng bé là tỉnh ngủ nên nghe hết mọi tiếng động. Nhưng vì còn bé lại hay coi phim ma nên nó sợ co rúm người không dám hó hé tiếng nào và càng không dám ra khỏi phòng dù nó đang rất buồn đi tiểu.



    Chiều hôm sau, Khi đi học về nó mới nói chuyện nó nghe các tiếng động từ basement vọng lên đêm qua cho mọi người nghe. Bố nó gạt phăng đi, cho là nó coi phim ma nhiều quá rồi đâm ra sợ và tưởng tượng ra đủ thứ! Vợ Toàn biết tính con không nói dối bao giờ nên có vẻ tin thằng bé hơn. Nhưng rồi vẫn còn nhiều chuyện phải dọn dẹp nên mọi người quên khuấy đi cái chuyện thằng bé kể. Tối đến, mọi người trong nhà xuống living room để xem TV thì thằng bé nhất định không xuống. Nó sợ và tin là những gì nó nghe đêm qua là thật chứ không phải do nó sợ ma mà ra.



    Đến khuya đó, các tiếng động lại nổi lên như hôm trước. Thằng bé trùm kín mền và co rúm cả người lại mà run. Mọi người vẫn chưa hết mệt mỏi nên vẫn ngủ như chết, chỉ có mỗi thằng bé con không phải làm gì nên tỉnh ngủ hơn và nằm mà run sợ! Hôm sau nó lại kể cho cả nhà nghe là nó vẫn nghe thấy các tiếng động ở dưới phòng living room vọng lên. Chị nó tuy cũng sợ nhưng làm bộ quắc mắt quát: "Mày chỉ tổ hù người ta thôi! Tao không có sợ đâu ma hù, có giỏi thì kêu con ma tới hù tao đi!" Thằng bé tức lắm gân cổ nói: "Có bữa nó cũng lên gặp chị cho coi!" "Có giỏi thì gặp tao đi, tao hổng có sợ đâu!" Toàn và vợ phải lôi mỗi đứa ra một chổ cho êm chuyện. Nhưng có nói thế nào đi nữa thì thằng bé cũng chẳng chịu xuống living để xem phim. Nó nói mẹ nó mang lên cho nó cái video game để chơi trong phòng mình. Mẹ nó hơi ngạc nhiên vì thằng con dám bỏ các chương trình mà nó thích thì chắc cũng có gì làm cho nó sợ lắm đây. Nhưng mẹ nó hy vọng là vài bữa quen nhà rồi mọi việc sẽ đâu vào đấy thôi. Chắc là nó lạ nhà không ngủ được rồi nghe tiếng động do chuột hay mèo hoang rồi tưởng tượng ra ma quái.



    Khoảng nửa đêm đó tiếng động tiếng rên khóc lại nổi lên như mấy hôm trước. Rồi thì im lặng và rồi tiếng thét vang lên từ phòng của chị nó! Toàn và vợ chạy vội sang thì thấy con bé mặt tái xanh, mắt thất sắc nhìn ra cửa phòng. Vợ Toàn lại ôm con hỏi rối rít việc gì đã xảy ra vậy. Một lúc sau con bé mới nói ra lời, "Con ma với cái thòng lọng đứng ở cửa phòng con đó!" Thằng bé đã có mặt ở đó từ lúc nào nói chen vào: "Thấy chưa, còn bảo người ta hù nữa không!" Toàn và vợ hơi hoang mang, nhưng cố dỗ cho các con yên tâm. Khi đi trở về phòng thì cả hai đứa bám theo chứ nhất định không chịu ngủ một mình trong phòng của chúng nữa! Toàn đành phải cho cả hai đứa theo vợ chồng mình về ngủ chung cùng giường. Toàn định bụng sẽ làm cho mọi việc sáng tỏ để vợ và các con hết sợ!



    Đêm hôm sau, thứ Bảy, hai đức bé vẫn đòi ngủ chung phòng với bố mẹ! Toàn không biết làm sao hơn là phải để chúng ngủ chung. Tối đó vợ chồng bàn với nhau sẽ cố thức để xem việc sẽ xảy ra. Nhưng đợi đến nửa đêm mà chẳng thấy động tỉnh gì. Hai đứa bé ngủ đã lâu rồi, Toàn thì mới thiếp đi được một lúc, còn vợ Toàn thì vẫn còn thức. Tuy thế cũng đang trong tình trạng mơ mơ màng màng nửa tỉnh nửa mệ Bổng nghe tiếng cửa phòng mở ra nhè nhẹ!



    Toàn mở mắt ngồi bật dậy vì tiếng khò khè và tiếng thét hải hùng của hai đứa con. Đưa tay bật sáng ngọn đèn ở cái night stand, Toàn thấy vợ mình hai tay ôm lấy cổ, mắt còn trợn trừng sợ hãi. Hai đứa con co rúm, mắt trừng từng nhìn về phía cửa phòng. Toàn gỡ tay vợ ra xem; trên cổ nàng vết đỏ bầm như bị ai siết cổ. Toàn lên tiếng phá tan cái không khí ngột ngạt kinh người đang bao phủ căn phòng.

    _ Chuyện gì vậy? Chuyện gì đã xảy ra vậy?

    Vợ Toàn và thằng con vẫn chưa hoàn toàn tỉnh hẳn hồn, đứa con gái bấp búng chỉ ra cửa phòng trả lời bố.

    _ Bố coi con ma cầm sợi thừng còn ở ngoài cửa không, con sợ quá !??!?!?!

    _ Con ma nào? Chỉ nói tầm phào thôi!

    _ Nó vào đây siết cổ mẹ đó! Mẹ nghẹt thở giẩy dụa và kêu không nổi. Con và thằng út bị động thức dậy thấy nó đứng ngay cuối giường đang kéo thừng lôi mẹ đi. Tụi con sợ qúa nên thét lên, nó bay ra ngoài cửa phòng đó!



    Toàn cố trấn an vợ và các con, lấy dầu xanh bối vào vết trầy trên cổ vợ. Xong suôi, Toàn một tay cầm cái đèn pin, tay kia nắm cây đánh baseball (baseball bat) lần đi xuống basement! Trên đường tới cầu thang xuống hầm nhà, Toàn mở hết các đèn ở nhà trên. Nhưng căn basement vẫn tối thui vì cái công tắc điện lại ở dước hầm, phía cuối của cái cầu thang dẫn xuống đó!



    Tay rọi đèn tay cầm chắc baseball bat, Toàn dò dẫm theo cầu thang bước xuống living room. Tới cuối cầu thang , Toàn với tay cầm đèn pin định bật cái công tắc đèn thì có vật gì chụp lấy cây đèn pin, hất nó vuột bay vào góc phòng. Toàn hoảng hốt quật cái baseball bat tới tấp. Nó đụng trần phòng, đụng cầu thang tạo lên những tiếng kêu khô khốc giữa đêm khuya xe lẫn tiếng của vợ chàng sợ hải gọi vọng xuống xem có gì xảy ra. Vì quơ cái bat quá mạnh nên Toàn mất trớn bị té nhào vào giữa phòng.



    Định thần lại một chút, Toàn lồm cồm bò dậy và tự trách mình quá hoảng hốt nên đập bậy lung tung. Toàn lần bước tới chổ cây đèn pin, vừa thò tay định lấy thì cổ chàng đã bị cái giây thòng lọng quấn vào cổ kéo giật ngược lại. Ở đầu cái giây đứng sừng sửng một cái bóng đen đang vất cái sợi thừng qua ngang cái quạt trần. Nó kéo sợi giây và Toàn bị kéo đứng lên rồi hổng khỏi mặt đất! Cổ bắt đầu bị nghẹt, Toàn thở một cách khó khăn, tay cố quơ cái gậy về phía bóng đen nhưng cũng chẳng làm gì được nó! Sức yếu dần, Toàn buông rơi cái bat; nó rơi xuống sàn nhà gây nên một tiếng động khô khan.



    Toàn không ngờ là mình phải bỏ mạng ở dưới cái basement này. Nhưng ngay lúc đó có tiếng hú lên và Toàn rơi bịch xuống sàn. Vợ chàng một tay cầm cây Thánh Giá, tay kia cầm chai nước phép vẫy lia lịa! Phải công nhận là tình nghĩa vợ chồng còn mạnh hơn sự sợ hãi. Nếu vợ chàng không xuống kịp có lẽ Toàn đã nghẹt thở mà chết rồi. Toàn vội vàng cùng vợ chạy lên nhà trên và vào phòng ngủ. Hai đứa nhỏ vẫn ngồi co rúm trên giường, mắt vẫn lộ sự sợ hãi tột cùng. Vợ chàng lên tiếng.

    _ Em nghe tiếng động và hỏi xuống mà chẳng thấy anh trả lời. Em đoán chắc có việc chẳng lành xảy ra. Trong lúc quẩn trí may sao em còn nhớ ra được chai nước phép để ở bàn thờ trong phòng khách. Em chạy ra lấy và tiện tay cầm luôn cây thánh giá chạy xuống. Thấy anh đang bi treo lủng lẳng và cái bóng ma đang trừng trừng nhìn anh, em vẩy nước phép về phía nó, miệng đọc kinh. May quá, nó bị trúng nên biến dạng. Chắc là phải dọn nhà đi sớm thôi anh ạ!



    Toàn đồng ý là chắc phải dọn nhà, nhưng chàng phân vân không biết mướn đâu ra nhà một cách khẩn cấp đây! Thôi để ngày mai bàn với vợ về vấn đề này kỹ hơn. Đêm đó cả nhà thức trắng chẳng ai dám ngủ cả ! Sáng Chủ Nhật, sau khi đi lễ, Toàn vào gặp Cha, ngài là người Vietnam nên dễ dàng nói chuyện và nhờ giúp đỡ hơn. Khi Cha nghe nói đến căn nhà này thì Ngài hơi biến sắc mặt. rồi nghiêm giọng kể.

    _ Cha có nghe nói nhiều về căn nhà đó rồi. Câu chuyện hơi dài dòng nhưng Cha tóm gọn cho con biết là trước đây chừng ba năm có một gia đình Vietnam gồm vợ chồng và 3 đứa con nhỏ tới mướn căn nhà đó. Hai vợ chồng cùng đi làm, một thời gian sau người vợ mèo mỡ với người khác trong sở, nghe nói đâu là với một người Mỹ trắng cùng làm với chị tạ Chị ta về gây gổ với chồng rồi đòi ly dị! Anh chồng năn nỉ cách nào chị ta

    cũng không đổi ý. Sau khi ly di anh ấy giao hết tiền bạc cho vợ rồi bỏ đi tiểu bang khác. Chị này ăn chơi, tiêu pha hết tiền bạc với tên Mỹ kia. Gần một năm sau nó bỏ rơi chị tạ Chị ta chán nản, bỏ việc và sống thật khổ với số tiền trợ cấp của chính phủ. Có lẽ vì hối hận hay sao đó, một sáng kia người ta thấy mấy đứa con chạy ra ngoài khóc rống miệng kêu mẹ chúng đã chết. Người ta vào và thấy chị ta treo cổ ở dưới basement. Người ta tìm cách báo cho anh chồng biết tin. Anh ta về lo chôn

    cất người vợ cũ rồi mang ba đứa con đi mất. Từ đó cái nhà đó bị ma ám. Ai đến ở cũng đều bị cô ta về phá phách. Chủ nhà đề bảng bán mấy lần mà chẳng ai dám muạ Anh là người cuối cùng tới mướn đó!

    _ Cha có cách nào giúp con không, vì con mới tới đây mà dọn đi thì không biết mướn đâu ra nhà ngay bây giờ.

    _ Nếu con thật tình muốn ở lại căn nhà đó thì Cha cũng có thể giúp con.

    _ Xin Cha giúp con đi, con vẫn còn bận rộn với công việc mới nên cũng chẳng có thì giờ tìm kiếm nhà mới.

    _ Thôi được để Cha nói chuyện với Đức Hồng Y và xin Ngài phái một Cha chuyên trừ quỷ về giúp con.

    _ Xin Cha gọi ngay cho con nhe vì mấy hôm nay cả nhà con bị khủng hoảng lắm rồi Cha ạ!

    _ Được rồi, Cha sẽ trình bày mọi sự giùm com.



    Giữ lời hứa, Cha gọi cho Đức Hồng Y và trình bày mọi việc. Chiều tối đó Ngài phái ngay một Cha dòng tới nhà để làm phép trừ quỷ cho nhà của Toàn. Sau khi bày biện các vật dụng cần thiết dưới basement. Cha bắt đầu làm các nghi lễ trừ quỷ. Gần nửa tiếng sau, một tiếng hú dài nghe lạnh người phát lên rồi im bặt. Cha tiếp tục làm cho xong buổi lễ, xong thu dọn mọi thứ rồi trở lên nhà trên. Cha cho biết là đã trừ xong con ma dưới basement rồi. Từ nay gia đình sẽ không bị khuấy phá nữa. Toàn cám ơn Cha rối rit' và tiển Ngài về. Tuy nghe vậy nhưng tối đó cả nhà vẫn chong mắt thức, chỉ sợ nó trở lại thì khốn. May thật, đúng như lời Cha nói, không có gì lạ xảy ra trong đêm cả.



    Từ đó về sau nhà Toàn không còn bị con ma với cái giây thừng về khuấy nhiểu nữa. Mấy tháng sau chủ nhà lại có ý bán, có lẽ ông ta chưa biết là nhà đã được trừ quỷ rồi. Toàn bèn hỏi mua và mua được với giá rẻ mạt; chỉ bằng nửa giá trị thực sự của nó! Tuy là nhà đã không còn bị ma ám nữa, nhưng tối đến cũng chẳng ai dám ở một mình coi TV hay phim dưới living room cả ! Cái ám ảnh khi xưa vẫn còn. Toàn dọn các thứ trở lên phòng khách, còn cái basement bây giờ trở thành cái kho để đưng đồ cũ, hoặc các thứ không xài đến.


    Hết


    _________________


    Thế giới này bừng sáng trong ta chỉ khi em đi bên cạnh ta......

      Hôm nay: 04/12/16, 09:10 pm