...::: 4RUM INUYASHA FC :::...

    Melody in the winter ocean's heart

    Share

    I_love_sess
    Tăng Lữ Trừ Tà
    Tăng Lữ Trừ Tà

    Nữ
    Tổng số bài gửi : 40
    Age : 20
    Đến từ : Candyland
    Công việc : học sinh
    Sở thích : Đọc truyện Inu
    Trạng Thái :
    Con thú mà tớ yêu thik nhất là : :

    Melody in the winter ocean's heart

    Bài gửi by I_love_sess on 22/06/09, 07:43 pm

    Đây cũng là 1 bài fic về Sess mà mình tìm được trên blog của aster ở trang moonlight-flower.com. các bạn thưởng thức vì tôi thấy viết cũng hay.
    Những bông tuyết trắng xóa bay qua khoảng trời tím sẫm của mùa đông băng giá. Những đợt sóng biển cuồn cuộn đổ vào bờ lớp sóng trắng xóa. Bãi biển mênh mông băng tuyết xám, những cành cây đen đúa chĩa lên trời càng làm không khí quạnh qũe u tịch hơn.
    “ Người định đi sao?”
    “ Con không định ngăn ta chứ, Sesshoumaru ?”
    “ Không. Nhưng trước đó con muốn hai chiếc răng nanh Sou'unga và Tessaiga được truyền lại cho con.“
    “ Nếu ta không đưa chúng cho con… Thì con sẽ giết chính cha của mình sao?”
    Im lặng.
    Những đợt sóng vẫn cồn cào xô bờ. Âm âm những tiếng gào của gió trong băng. Hai bóng trắng nhạt nhòa giữa không gian tím mờ, trong màn tuyết dày đặc.
    “ Tại sao con lại khao khát sức mạnh đến thế, Sesshoumaru?”
    “ Con phải đi trên con đường của sự chinh phục. Và sức mạnh cần thiết để đi trên con đường đó.”
    “ Chinh phục, huh?”
    Người đàn ông khẽ cúi đầu.
    “ Có thứ gì mà con muốn bảo vệ không, Sesshoumaru ?”
    “ Bảo vệ?”
    Mắt cậu thiếu niên nheo lại. Ánh băng tuyết hắt vào đôi mắt sáng rực đó tia nhìn lạnh buốt.
    “ Con, Sesshoumaru này, chẳng cần phải theo đuổi thứ nỗ lực đó!”
    Những con sóng hất cuộn lên ầm ào thê thiết. Giọt máu đỏ tươi rơi xuống tuyết, lăn xuống đáy biển sâu.
    Biển cuốn tất cả vào con sóng bạc, chôn vùi dưới lòng nước đen hun hút…

    ……………………………………
    Cả mùa đông năm ấy cũng đã chôn sâu trong lòng biển cả mất rồi.
    Anh đứng giữa khoảng không gian mịt mù gió tuyết. Mái tóc trắng bạc bay tung cuộn rối cùng tuyết xám. Tất cả như mới hôm qua…
    Ngày cha ra đi, biển cũng đã hát bài hát thê lương mà hùng tráng này. Biển không đổi thay sau bao nhiêu năm đằng đẵng. Trời đất vẫn mênh mông và lòng biển vẫn sâu vời. Những giọt máu rơi xuống tuyết ngày xưa đã hòa vào với biển, trở thành một khúc bi hùng ca.
    Phải không?
    Cuộc đời cha… bi hùng ư? Có tất cả, được tất cả… Và mất tất cả trong bàn tay một người đàn bà. Con người, không hơn. Bi thương… nhưng mỉa mai thay…
    Có đáng không?
    Ngày ấy anh đã bỏ mặc cha mình đi tới trận chiến cuối cùng… Và không bao giờ anh cảm thấy rằng mình có lỗi.
    Có đáng không?
    Anh sẵn sàng đứng bên cha trong những trận chiến căng thẳng nhất, gay go nhất, khốc liệt nhất. Từ khi biết nhận thức, anh đã trở thành một chiến binh. Cống hiến tất cả cho những tham vọng của mình, chẳng có gì hối tiếc.
    Những yêu quái mạnh nhất chỉ là những mục tiêu thú vị, những trận chiến một mất một còn chỉ là những thú vui để sống trên đời.
    Cha… Con sẽ sẵn sàng đứng bên cha kể cả nếu như con phải chết… Nếu như đó là trận chiến mà con cảm thấy đáng phải chiến đấu.
    Vì một người đàn bà… Có đáng không?
    Hàng trăm năm… Biển vẫn ầm vang những thanh âm không rõ buồn vui, đôi lúc lại trở thành những lời thì thầm kể cho trời đất nghe về ngàn hạt cát đã trôi đi, muôn ngọn núi đã chìm sâu, vạn kiếp sống đã qua như chút gió phù du thổi trên mặt đất… Chút gió đã tạo thành sóng biển vỗ bờ.
    Biển vô tâm và biển cũng vô tình. Biển chứa tất cả trong lòng nhưng biển không ấm áp. Biển ngạo nghễ nhìn thời gian trôi qua cùng trời đất. Biển lạnh lùng nhìn bao sự đổi thay. Biển hát mãi khúc ca chỉ riêng mình hiểu. Biển không xót thương và biển cũng chẳng chạnh lòng.
    Chỉ đôi khi trong lòng đại dương sâu thẳm những đợt sóng trào cuồn cuộn… Sự chuyển mình của biển hất văng mọi thứ bên mình, chôn vùi tất cả xuống lòng nước giá băng sâu hun hút…
    Tình cảm của biển chỉ đem đến sự bi thương.
    Vạn vật cũng đâu cần biết đến biển cũng có lúc bi thương…
    Biển cứ giữ lấy vẻ vô tình. Sóng vẫn chỉ ầm ì như tiếng hát không cất thành lời. Mặt biển vẫn phẳng lặng như không hề biết rằng chất chứa trong lòng đại dương là muôn nghìn cơn bão tố.
    Biển đủ mạnh mẽ để tồn tại. Biển đủ cao ngạo để ngẩng mặt nhìn trời xanh. Biển đủ nhẫn tâm để nghe những tiếng khóc than mất mát. Biển đủ cuồng bạo để cuốn trôi tất cả những gì trên con đường của sóng.
    Biển đủ lạnh lùng để hứng lấy tuyết mưa. Biển đủ dịu dàng để chở che và bảo bọc những sự sống nhỏ nhoi. Biển đủ đau thương để muôn ngàn năm sóng vỗ. Biển đủ cô đơn để sống và chết một mình.
    Có ai hiểu được những thanh âm vọng lên từ phía biển?

    I_love_sess
    Tăng Lữ Trừ Tà
    Tăng Lữ Trừ Tà

    Nữ
    Tổng số bài gửi : 40
    Age : 20
    Đến từ : Candyland
    Công việc : học sinh
    Sở thích : Đọc truyện Inu
    Trạng Thái :
    Con thú mà tớ yêu thik nhất là : :

    Re: Melody in the winter ocean's heart

    Bài gửi by I_love_sess on 23/06/09, 09:05 pm

    Muôn ngàn năm biển sống… Vạn vật đi qua biển, sống cùng biển… yêu qúy biển và hận thù biển… Vạn vật có bao giờ để tâm đến biển nói gì?
    Vạn vật chỉ cần nghe sóng biển như dò xem thời tiết… Vạn vật chỉ chờ lúc biển hiền hòa để lại gần và tránh xa khi biển nổi cơn thịnh nộ. Vạn vật ngưỡng mộ biển và sợ hãi biển.
    Biển vẫn hát khúc ca như muôn ngàn năm trước. Mùa đông rồi lại mùa đông. Gió đến hát cùng biển rì rào… Và quên lãng…
    Anh bước chầm chậm dọc bờ biển tuyết đã phủ dày. Chút gió mang hơi muối mặn lạnh giá trong mùa đông thoảng qua mà chút gì buốt xót còn mơ hồ đọng lại trên làn da tê tái. Hơi thở của biển mùa đông cũng như nhát cứa giá băng.
    “ Sesshoumaru sama!!!”
    Anh nhìn lại. Jaken đang hộc tốc chạy tới phía anh, cả thân mình lão dính đầy tuyết. Cặp mắt to thô lố vừa sợ hãi vừa tức giận.
    “ Sesshoumaru sama!!!!!! Làm ơn chặn con bé điên khùng ngu ngốc ấy lại đi!”
    “ Rin làm sao?”
    “ Nó đang định bới tung cả bờ biển này lên, Sesshoumaru sama!”
    Anh cau mày, bước qua Jaken đến chỗ Rin. Cô bé đang lấy cái xẻng nhỏ xúc tung đống tuyết trên bờ biển. Đúng như Jaken nói, dường như cả dặm bờ biển đã bị cày xới. Trong bộ áo lông vàng cam trông như một con mèo nhỏ, khuôn mặt con bé đã trắng tái đi vì lạnh và mệt.
    “Rin!”
    Con bé ngẩng lên nhìn anh. Cười rạng rỡ.
    “ Sesshoumaru sama…”
    “ Ngươi đang làm gì thế?”
    “ Rin đang tìm một vỏ ốc tím.”
    “ Đồ ngu ngốc!”
    Jaken từ phía sau chạy lại phía hai người. Miệng lão không ngớt gào thét.
    “ Đồ ngu ngốc nhà ngươi định giết chết chính ngươi vì cái thứ vớ vẩn đó hả?”
    “ Không phải thứ vớ vẩn, Jaken sama!!!! Đó là cái vỏ ốc cha Rin đã tặng! Nếu không vì đuổi theo ông thì Rin đã không làm rơi nó!”
    “ Thứ tình cảm ngu ngốc của con người!!!! Nó có đáng gì chứ? Một cái vỏ ốc vô dụng như nhà ngươi vậy!!!”
    “ Đủ rồi, Jaken!”
    Nghe giọng bực bội của Sesshoumaru, Jaken im bặt. Sesshoumaru liếc nhìn Jaken, rồi cau mày nhìn cô bé nhỏ xíu chìm lỉm trong đám tuyết mênh mông.
    Muối sương đã đọng lại trên da mặt Rin lớp vỏ xám mờ mờ. Đôi môi nhỏ trắng tái và toàn thân run rẩy vì lạnh.
    Có đáng không?
    Thở dài. Anh đi dọc bờ biển, qua những nơi mà Rin đã chạy đuổi theo Jaken. Rồi anh dừng lại dưới một gốc dương đen nhánh, bám tuyết bàng bạc.
    “ Rin!”
    “ Sesshoumaru sama.”
    “ Đào lên đi!”
    Lại một nụ cười hớn hở trên khuôn mặt đã tái xanh đó. Cô bé vui mừng chạy tới đào lia lịa ngay chỗ Sesshoumaru đã chỉ. Dưới đám tuyết dần lộ ra ánh sáng lấp lánh tim tím của cái vỏ ốc nhỏ bằng bàn tay.
    “ Đây rồi!!!!! Arigatooooo, Sesshoumaru sama!!!!!”
    Con bé nhảy lên, ôm chặt chiếc vỏ ốc vào ngực. Những ngón tay bé nhỏ thậm chí đã không thế nắm lấy nó do đã tê đi. Anh cau mày.
    “ Rin, cởi bao tay ra đi!”
    Rin ngước nhìn Sesshoumaru lạ lẫm. Rồi cô bé gật đầu, cởi bao tay ra, khá khó khăn vì hai bàn tay đều đã run rẩy.
    Những ngón tay cô đã sưng đỏ lên. Những đốt ngón tay đỏ tấy như chực trào máu.
    “ Jaken! Đến chỗ kia đốt lửa lên!”
    Không cần đợi Sesshoumaru nói lần thứ hai, Jaken chạy đi ngay, không quên lầm bầm ném lại phía Rin câu càu nhàu ” Đồ con người ngốc!”
    Rin chắp hai bàn tay lại với nhau, hít hà, cố thổi chút hơi ấm vào làn da tê lạnh. Sesshoumaru bước về phía ngọn lửa Jaken đã nhóm lên ở khoảng đất sạch. Sesshoumaru ngồi dựa vào một gốc cây, đưa mắt nhìn Jaken.
    “ Đi tìm lá cây thuốc về cho tay Rin đi!”
    Lão yêu quái xanh há miệng định phàn nàn, nhưng dưới cái nhìn của Sesshoumaru, lão chỉ cúi đầu bỏ đi, tiếp tục lầm bầm về những phiền toái mà “con người ngu ngốc” đã đem lại cho lão.
    Rin ngồi xuống hơ tay trên lửa. Những ngón tay càng sưng to hơn. Nếu để lâu thêm một lúc nữa ngoài tuyết, chắc chắn chúng sẽ bị hoại tử…
    Có đáng không?
    Ngoài xa tiếng sóng biển vẫn vang vọng trong làn sương mờ. Tuyết trên tán cây gần đó tan dần trong hơi lửa. Những giọt tuyết rơi như những giọt thủy tinh giăng lấp lánh sao sa.
    Anh nhìn lại về phía biển. Biển cũng chỉ là biển, xa vời và lạnh lẽo. Những ánh nắng yếu ớt mùa đông sáng lấp lánh trên mặt nước. Những ánh nắng không chiếu hết được xuống đáy sâu.

    I_love_sess
    Tăng Lữ Trừ Tà
    Tăng Lữ Trừ Tà

    Nữ
    Tổng số bài gửi : 40
    Age : 20
    Đến từ : Candyland
    Công việc : học sinh
    Sở thích : Đọc truyện Inu
    Trạng Thái :
    Con thú mà tớ yêu thik nhất là : :

    Re: Melody in the winter ocean's heart

    Bài gửi by I_love_sess on 24/06/09, 10:57 am

    “ Cám ơn Sesshoumaru sama đã tìm được Amarante cho Rin!”
    Giọng nói của Rin kéo anh về thực tại. Amarante?
    “ Ba Rin đặt tên cho vỏ ốc đó như vậy. Amarante nghĩa là bông hoa không bao
    giờ tàn. Hay chứ, Sesshoumaru sama?”
    “ Ừ”
    Bông hoa không bao giờ tàn? Một
    nông dân đã nghĩ ra được cái tên như vậy sao?
    “ Ngày đó ba Rin đi thăm người
    bạn ở biển về đem cho Rin vỏ ốc này. Lúc đó Rin chưa bao giờ nhìn thấy biển. Ba
    Rin nói chỉ cần nhìn thấy vỏ ốc, cảm nhận nó là giống như nhìn thấy biển rồi
    vậy!”
    Cô bé vẫn liến láu nói. Đôi môi vẫn cười rạng rỡ. Nhưng có phải vì những giọt
    tuyết đang rơi mà anh thấy trong đôi mắt kia thấp thoáng ánh nước mơ hồ?
    “ Những vân trên vỏ ốc giống như là sóng biển. Màu tím vỏ ốc như mặt biển
    hoàng hôn. Mùi mặn của vỏ ốc như mùi muối trên biển. Ánh sáng của vỏ ốc như ánh
    nắng hắt lên từ biển…”
    “Rin!”
    Anh ngắt lời cô bé. Mùi mằn mặn nào vừa thoảng qua, mùi của biển
    hay nước mắt?
    “ Lại đây ta xem tay ngươi thế nào!”
    Rin đứng lên tiến lại
    chỗ Sesshoumaru đang ngồi. Rụt rè, cô bé xòa tay ra. Anh nắm lấy đôi bàn tay nhỏ
    bé giá lạnh đó trong bàn tay cứng cáp của mình. Rin khẽ nhăn mặt vì
    đau.
    “Ngốc nghếch!”
    Anh khẽ nói. Rin chớp mắt nhìn anh, thoáng vẻ ngạc
    nhiên trong mắt. Sesshoumaru chưa bao giờ nói với cô theo kiểu của Jaken hay
    nói. Ngốc nghếch?
    AI ngốc?
    Anh đã giữ thanh kiếm vô dụng, miếng sắt hoen gỉ đối với anh, cái thứ gọi là
    Tenseiga này… hàng trăm năm… Cái thứ mà cha đã để lại cho anh… Cái thứ cuối cùng
    mà cha anh để lại…
    Nhưng đã bao giờ anh được nói cho biết về một vỏ ốc có ý
    nghĩa gì?
    Cha… Đứng đó mà xa vời như biển cả, như núi cao… Con nhìn cha ngưỡng mộ và tự
    hào… Nhưng không bao giờ có thể chạm vào…
    Cha… Nếu ngày đó con ngăn cha… Cha
    có thể VÌ CON mà ở lại không?
    Không.
    Con biết… Rất rõ…
    Cha hỏi con có đến để giết cha cướp thanh kiếm không ư?
    Không.
    Vì con
    biết mình không thể đánh bại cha.
    Phải không?
    Cha có biết ngày đó cha đã để lại cho con vết thương sâu thế nào hay không?
    Cuối cùng… đối với cha… con cũng chỉ là một kẻ như vậy thôi sao?
    Phải. Vì con
    luôn là một kẻ như vậy. Vì con luôn muốn người khác nhìn mình là một kẻ như
    vậy.
    Lòng biển qúa sâu nên có ai hiểu được biển nghĩ gì…
    Con nhìn cha ra đi lần cuối cùng… Lần cuối cùng cha đi vào chỗ chết… Và con
    quay lưng đi…
    Chỉ có sóng biển ầm vang trong trái tim con. Trái tim không cảm
    xúc. Trái tim không bi thương. Không đau đớn.
    Trái tim ngày ấy đã chìm sâu
    vào lòng biển.
    Sau khi bị những mũi dao băng tuyết trong lời cha cứa nát.
    Cha đã từng bao giờ nói cho con biết về một vỏ ốc tím chưa?
    Và con đã giữ cái thứ vô dụng cha để lại này… Như một kẻ ngốc!
    Đáng lẽ con
    nên giận cha, trách cha… hận cha… Nhưng con không làm được! Cha là giá trị của
    con, sự tôn thờ của con, sự ngưỡng mộ của con, mục tiêu phấn đấu của cả đời con…
    Cha là cha của con.
    Và con đã hận kẻ cướp cha khỏi con… Kẻ mà cha yêu thương…
    Kẻ mà cha đã hy sinh để cứu sống… Cha là cha của con mà, chẳng lẽ cha không nhận
    ra điều đó sao? Cha không muốn nghĩ tới điều đó sao?
    Con luôn muốn mình mạnh mẽ… Mạnh hơn nữa… hơn nữa… Con độc lập, con rắn rỏi,
    con tàn nhẫn… Con muốn vượt khỏi cha… Con muốn cha tự hào về con… Con muốn cha
    coi trọng con, nhìn nhận con…
    Nhưng con vẫn là con của cha mà.
    Đã bao giờ cha đem cho con một vỏ ốc tím chưa? Đã bao giờ cha nhớ đến con
    trong cuộc hành trình của cha chưa?
    Đã bao giờ cha nghĩ rằng con CẦN cha
    chưa?
    Khi nhìn cha ra đi ngày ấy… Con biết mình đã mất cha rồi… Dù cha có còn sống
    sót trở về, cha cũng chẳng phải là cha của con.
    Khi nhìn cha ra đi ngày ấy…
    Trái tim con đã chìm sâu vào lòng biển. Trong lòng con từ ngày ấy chỉ còn gió
    tuyết thét gào.
    Chỉ còn một khoảng không trống rỗng.
    Cha không để lại gì cho con ngoài mảnh sắt lạnh lẽo này… Thứ mà con không bao
    giờ muốn có…
    Thậm chí cha không để lại cho con một giọt nước mắt để khóc cho
    cha.
    Tất cả những gì con có ở cha là gì? Có gì để con rơi nước mắt cho cha kia
    chứ? Có gì để con xót thương cha kia chứ?
    Con luôn là một kẻ ngốc nghếch. Ngốc hơn tất cả những kẻ ngốc.
    “ Sesshoumaru sama?”
    Anh nhìn cô bé trước mặt. Đôi mắt nâu chập chờn ánh lửa nhìn anh thắc mắc.
    Anh thả bàn tay nhỏ đã ấm lên của cô bé ra, gật đầu
    “ Lấy vải ấm phủ vào rồi
    đợi Jaken mang thuốc về!”
    “ Hai, Sesshoumaru sama!”
    Rin chạy đi đến bọc áo tìm vải. Nhưng cô bé lấy ra một miếng vải sạch bao cái
    vỏ ốc lại trước khi tìm đôi bao tay mới cho bàn tay của mình.
    Ngốc
    nghếch!
    Ánh hoàng hôn lấp loáng trên mặt biển, hắt sáng lên chỗ hai người. Bóng những
    bông tuyết thấp thoáng đan vào nhau. Mênh mang tiếng sóng xô bờ. Vị mặn mơ hồ
    lẩn khuất.

    I_love_sess
    Tăng Lữ Trừ Tà
    Tăng Lữ Trừ Tà

    Nữ
    Tổng số bài gửi : 40
    Age : 20
    Đến từ : Candyland
    Công việc : học sinh
    Sở thích : Đọc truyện Inu
    Trạng Thái :
    Con thú mà tớ yêu thik nhất là : :

    Re: Melody in the winter ocean's heart

    Bài gửi by I_love_sess on 24/06/09, 10:59 am


    “ Tiếng biển buổi chiều nghe cũng khác, Sesshoumaru sama nhỉ!”
    Anh nhìn
    sang Rin. Cô bé đã đến ngồi cạnh anh, mỉm cười nhìn về phía biển.
    “ Khác
    à?”
    Anh nhìn lơ đãng ra khoảng không trước mặt. Có ai hiểu được biển nghĩ gì
    cơ chứ?
    “ Có vui, nhưng mà cũng có đôi chút hơi buồn.” Rin nghiêng đầu nhìn
    ánh nắng cuối ngày đang dần tắt.
    “ Thế sao?”
    “ Biển vui vì biển sẽ được
    gặp lại những ngôi sao. Và biển buồn vì phải xa mặt trời. Nhưng biển cũng biết
    là ngày mai biển sẽ lại gặp được mặt trời thôi, nên biển không buồn lắm
    đâu.”
    Anh khẽ cười
    “ Sao ngươi lại nghĩ thế?”
    “ Vì Rin nghĩ là biển
    nghĩ thế.”
    “ À…”
    Biển vốn rất vô tâm, ngươi có biết không? Tất cả những gì người ta gán ghép
    chỉ là những thứ mà người ta cho là như vậy.
    Ngươi nghĩ như thế… Chỉ vậy thôi
    sao?
    “ Vì Amarante nói với Rin như thế.”
    Cô bé mở khăn lấy chiếc vỏ ốc ra, áp vào tai anh
    “ Sesshoumaru sama có
    nghe thấy không?”
    Tiếng u u ầm ì trong vỏ ốc rất giống tiếng biển. Nhưng KHÔNG BAO GIỜ là tiếng
    biển!
    Những thanh âm trong vỏ ốc bé nhỏ này có bao giờ đạt tới được vẻ vĩ đại
    mênh mang sâu thẳm của biển đâu!
    “ Nghe kỹ đi Sesshoumaru sama!”
    Anh nhìn cô bé trước mặt, khẽ cau mày.
    Nhưng cô bé chẳng có vẻ gì nhận thấy.
    “ Sesshoumaru sama có nghe thấy không? Tiếng tim đập của chính Sesshoumaru
    sama ấy!”
    Tiếng trái tim đang đập?
    Nhè nhẹ, tiếng thầm thì nào hòa trong tiếng sóng lao xao. Khe khẽ, nhịp đập
    nào len lỏi trong âm vang của gió.
    Tiếng nào là hoang mang? Tiếng nào là nghi
    hoặc? Tiếng nào là nghi ngờ? Tiếng nào là giận dữ? Tiếng nào là đau khổ? Tiếng
    nào là vui sướng?
    Mênh mênh mang mang. Âm âm hư ảo. Lời của sóng biển trong
    tim?
    “ Hồi nhỏ khi Rin chưa bao giờ được đến biển, Rin luôn áp vỏ ốc vào tai và
    tưởng tượng đến biển. Với Rin, biển là như vậy!”
    Anh khẽ cười.
    Chỉ là như vậy thôi sao? Biển của cô bé nào có chứa những ký ức bi thương,
    nào có mang trong lòng trăn trở. Biển của cô bé sống giữa đất trời, đón lấy
    những giọt mưa rơi, hứng từng bông tuyết, vui vùng nắng gió, tươi sáng dưới mặt
    trời và mỉm cười với trăng sao…
    Chỉ như vậy thôi sao?
    Nếu như anh nghĩ biển cô độc bi thương… Chẳng phải đó CŨNG CHỈ LÀ NHỮNG GÌ
    ANH NGHĨ THÔI SAO?
    Vạn vật đi qua nhưng có ai hiểu được biển nghĩ gì?
    “ Sesshoumaru sama nghe biển nói gì vậy?”
    Rin vẫn để nguyên vỏ ốc áp vào
    tai Sesshoumaru. Anh nhìn ra mặt nước đang tối dần, lặng lẽ.
    “ Tối tăm và có
    rất nhiều chuyện không vui.”
    “ Thế ư?”
    Cô bé hơi cau mày. Rồi nhìn lại ra phía biển. Khoảng không gian tím sẫm lờ mờ
    đè nặng một màu buồn bã. Tuyết vẫn rơi, đóng thêm lên bãi biển một lớp dày.
    “ Có lẽ đó là tất cả những gì biển cảm thấy, phải không Sesshoumaru
    sama?”
    “ Cái gì?”
    Rin đập hai bàn tay vào nhau, nghiêng đầu cười
    “ Biển lớn như thế, sống
    nhiều năm như thế, tất nhiên biển đã gặp nhiều chuyện, phải không Sesshoumaru
    sama? Thế thì biển cũng có lúc vui lúc buồn, biển cũng phải có nhiều tâm trạng
    chứ! Cho nên biến có thể vui khi gặp trăng mà đồng thời cũng phải buồn khi có
    một con cá sống trong đó bị chết. Cho nên mỗi người có thể sẽ nghe thấy biển
    khác nhau, phải không Sesshoumaru sama? Nhưng chẳng phải đó đều là một phần của
    biển sao?””
    Sesshoumaru im lặng nhìn Rin.
    Những bóng tối đã qua, những đau buồn qúa
    khứ, những nổi niềm hiện tai. Hạnh phúc và khổ đau, vui sướng và buồn bã… Trái
    tim chứa tất cả những điều đó, phải không?
    “Giống như Rin vậy, Rin có nhiều
    chuyện không vui trước kia nhưng bây giờ Rin không buồn nữa. Rin được ở bên
    Sesshoumaru sama, được ở bên mọi người. Rin rất vui!”
    “ Rin, ngươi nghĩ biển
    có gì để vui không?”
    “ Có chứ! Biển đã sống rất lâu và sẽ sống rất lâu. Biển
    sẽ gặp được rất nhiều thứ thú vị. Biển sẽ tiếp tục gặp được mặt trời, mặt trăng
    và những ngôi sao. Cả những làn gió nữa. Và biển sẽ được tiếp tục hát, như bây
    giờ vậy!”
    “ Vậy là vui sao?”
    Gặp gỡ và chia ly, được và mất. Hạnh phúc luôn song hành cùng khổ đau. Và
    khúc hát không phải bao giờ cũng dành cho những niềm vui. Giai điệu vang lên từ
    biển đôi khi vẫn mang hương của nước mắt nhân gian mặn chát .
    “ Thế Sesshoumaru sama nghĩ vui là như thế nào?”
    Im lặng. Tiếng sóng vỗ rì rào. Niềm vui?
    Ta đã vui khi đánh thắng được một
    kẻ thù. Ta đã vui khi đoạt được những gì ta muốn. Ta đã vui khi chinh phục được
    thêm một đỉnh cao.
    Đó là niềm vui, phải không? Thế tại sao những gì còn lại
    trong ta vẫn chỉ là một khoảng không trống rỗng? Tất cả những gì còn lại trong
    ta chỉ là một hố đen mà ta đem những khao khát mù quáng về sức mạnh càng lấp
    càng sâu?
    Ngày ấy khi ta đem trái tim mình chôn vùi trong biển, ta đã không nhận ra
    rằng, cả những giá trị mà ta từng gắn bó cũng đã chôn sâu.
    Ta ngước nhìn cha bằng sự ngưỡng mộ vô bờ. Ta đuổi theo cha trên con đường
    chinh phục. Ta lấy cha làm mục tiêu, lấy sức mạnh làm chuẩn mực. Và cuối cùng,
    cha ta không cần ta…
    Cha không cần ta với những khao khát lạnh lùng. Cha
    không cần ta với những trận chiến mòn mỏi vô mục đích. Cha không cần ta luôn coi
    người như một đối thủ để đuổi theo… Cha bỏ ta mà đi vì một người cần ông để yêu
    thương và che chở.
    Ta lấp đầy vết thương của mình bằng lòng ngạo mạn. Ta
    không cần ai để không ai cần ta.
    Niềm vui? Chẳng lẽ chỉ giản đơn như ngươi
    nói thôi sao?
    “ Sesshoumaru sama có vui khi Rin ở bên cạnh Sesshoumaru sama không?”
    Sesshoumaru đứng dậy đi đến bên bờ biển. Rin chạy theo sau. Anh nắm lấy bàn
    tay đang cầm chiếc vỏ ốc nhỏ. Chiếc vỏ ốc nhỏ nhoi chứa một phần trái tim của
    biển khơi…
    Mỗi con người là một vũ trụ tài nào hiểu hết. Mỗi trái tim là một biển khơi
    sâu thẳm khó dò. Mỗi con người sinh ra vốn đã cô đơn. Mỗi trái tim từ khi bắt
    đầu nhịp đập đã chất chứa nhiều khao khát…
    Trái tim ngày xưa anh chôn vùi trong biển giờ đây trở lại âm vang trong chiếc
    vỏ ốc vốn đã nhạt màu. Những chuyện ngày xưa anh không muốn nhớ, giờ đây đã trở
    thành vết sẹo trong tim.
    Sesshoumaru nhìn vào đôi mắt nâu trong veo đang bừng
    sáng rạng rỡ nhìn anh. Cuộc sống và hiện tại? Qúa khứ và tương lai?
    Cha chưa
    bao giờ nói cho con về một chiếc vỏ ốc màu tím. Nhưng bây giờ, đã có một người
    làm điều đó cho con…
    Chưa bao giờ có người mỉm cười với con như thế… Nhưng
    bây giờ con đã có đấy thôi!
    Cha… Cha không để lại chút gì cho con ngoài thanh kiếm mà con ghét bỏ. Cha để
    lại một vết thương rất sâu trong trái tim con…
    Nhưng nhờ thanh kiếm ấy mà con
    đã cứu được Rin.
    Con đã cứu sống được trái tim con.
    Đó không phải là thứ
    mà cha cố tâm để lại cho con. Cha có những giá trị của cha, sự tin tưởng mà cha
    cho rằng mình đúng và cha muốn con đi theo con đường đó, con biết. Nhưng con
    không còn hận nữa…
    Vết thương vẫn còn đó… Nhưng giây phút này con không còn đau nữa.
    Qúa khứ đã qua rồi…
    “ Sesshoumaru sama có vui khi có Rin ở bên không?”
    Biển vẫn khe khẽ hát rì rào.
    Nhắm mắt lại. Và nghe lời sóng biển trong
    tim. Hơi ấm từ những bàn tay vẫn san sẻ cho nhau trong mùa đông lạnh giá.
    Mỗi trái tim có một phần của trái tim.
    Yeah I know it hurts,
    Yeah I know you're scared
    walking down the
    road
    that leads to who knows where.
    Don't you hang your head
    don't you
    give up yet
    when courage starts to disappear
    I will be right here.

    When your world breaks down
    and the voices tell you turn around.
    When
    your dreams give out
    I will carry you, carry you.
    When the stars go
    blind
    and the darkness starts to flood your eyes.
    When you're falling
    behind,
    I will carry you.

    Everybody cries,
    Everybody bleeds,
    No one ever said that lifes an easy
    thing.
    Thats the beauty of it,
    when you lose your way,
    close your eyes
    and go to sleep
    and wake up to another day.

    You should know now that you're not alone.
    Take my heart and we will
    find,
    you will find,
    your way home.
    ...THE END...

    Sponsored content

    Re: Melody in the winter ocean's heart

    Bài gửi by Sponsored content Today at 09:14 pm


      Hôm nay: 04/12/16, 09:14 pm